Việc bàn thảo trên lớp chẳng ai hoạch hoẹ đúng sai
Học lại những môn tưởng chừng mình đã biết. Đừng ngại. Ban sơ tôi chọn phần đông những môn là thế mạnh của mình. Huỳnh Thế Du (Hội TNSV Việt Nam tại Hoa Kỳ). Về kiến thức. Nó sẽ giúp mình hiểu sâu vấn đề hơn.
Nhưng khi các bạn trong lớp nhờ giảng giải bạn luôn phải sẵn sàng. Nếu giao hội vào những điểm chồng lấn thì có thể 4 môn còn học được nhiều hơn 5 môn. Thực ra rất nhiều phát biểu của các bạn trong lớp mà người khác nghe cũng chẳng hiểu.
Điều này giúp tôi có thể lường đoán được khối lượng công việc là bao nhiêu. Tham gia bàn thảo trên lớp Ngôn ngữ có nhẽ là rào cản đáng kể đối với rất nhiều du học sinh (ít nhất là trong giai đoạn đầu). Còn về mặt Ngôn ngữ. Chứ không riêng gì mình. Việc học lại những gì đã học.
Một trong những điều đáng sợ nhất là khi tham gia phát biểu là chẳng ai hiểu mình nói gì. Mà đàm luận chỉ để mọi người cũng nghĩ và cùng tư duy. Nếu môn nào mình học tốt được điểm cao thì đó chính là động lực cho mình học tốt hơn. Đơn giản vì thầy hiểu rất kỹ vấn đề. Tôi thầm nghĩ. Vì khi đó điểm TOELF của tôi chỉ có 86 thôi chứ không được trên 100 như hầu hết các bạn.
Còn tôi chỉ chọn những vấn đề mới ở một mức độ nhất thiết. Trừ một số ngoại lệ không nhiều. Các bài tập hay bài thi cũng như kết quả chung cục tốt hơn hẳn.
Để có thể trở thành “tuyệt đỉnh võ công” có thể chọn những chiêu thức rất công phu và phức tạp hoặc là chọn chiêu thức đơn giản nhưng luyện tập thật công phu. Nên những gì sinh viên nêu ra. Cũng là điều quan yếu nhất. Điều đáng kinh ngạc. Sao mà các bạn ấy giỏi thế không biết. Còn thầy thì cứ gật gù. Tôi rất ái mộ những người cứ thao thao bất tuyệt mà mình chẳng hiểu gì. Vào Harvard gặp toàn những “hảo thủ” như vậy chắc mình tiêu rồi! Tuy nhiên.
Ứng dụng vào việc học. Thầy có thể biết ngay. Chưa chắc học 5 môn đã tốt hơn 4 môn vì có sự chồng lấn giữa các môn
Ngay những ngày học ban đầu tôi đã phát hiện ra bốn điều quan trọng và từ đó tôi đã mạnh bạo tham gia luận bàn trên lớp. Đó là bài học mà tôi học được từ thầy dạy võ thời đại học. Bên cạnh đó. Quan yếu là thầy – người chấm điểm mình hiểu mình nói gì là được. Thầy nói rằng. Tuy nhiên. Không quan trọng lắm. Thứ ba. Điểm số chẳng ra sao. Những môn học. Với cách tiếp cận như trên. Trái lại. Thậm chí là những môn đã học rồi.
Nhiều khi chỉ muốn cho xong nên kiến thức thu được rất ít. Tôi chỉ chọn số môn đúng yêu cầu của chương trình mà không học nhiều hơn vì các môn có sự can dự và chồng lấn với nhau. Việc những người ngồi xung quanh mình hiểu mình đang nói gì hay không.
Vì vậy. Thầy mới là người có vai trò quyết định đánh giá kết quả học của sinh viên chứ không phải các bạn cùng lớp. Học nhóm và viện trợ người khác Việc chọn những môn mà mình biết rồi có cái lợi là mình hiểu kỹ hơn một số người trong lớp.
Có một người có thể hiểu được các sinh viên đang nói gì dù chữ được chữ mất. Người đó không ai khác. Có thể lại phát hiện ra những điều mình chưa hiểu kỹ thậm chí là hiểu sai. Nhờ đó. Chính là giảng sư. Thứ hai. Những ngày đầu. Nếu chương trình chỉ đề nghị 4 môn một học kỳ mà chọn 5 môn thì khối lượng công việc đã tăng 25% so với yêu cầu. Trong phần đông trường hợp.
Nhất là các sinh viên quốc tế không được sử dụng tiếng mẹ đẻ. Thứ tư. Thứ nhất. Chọn môn học rất quan trọng Mặt khác. Tôi đã dựa vào hai tiêu chí để chọn các môn học: Thứ nhất. Nếu chỉ xét về khía cạnh học được những gì thì động lực là rất quan trọng.
Thứ hai. Kết quả nhàng nhàng của 4 môn sẽ tốt hơn kết quả nhàng nhàng của 5 môn nếu cùng học trong một học kỳ. Sau khi nói chuyện với những người khác trong lớp thì tôi phát hiện ra rất nhiều người cũng giống mình.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét