Vậy theo ông
Xét cho đến cùng thì vẫn phải giữ một nguyên tắc xuyên suốt: Trọng chứng hơn trọng cung thì mới tránh được những vụ oan. Cũng khó để kiểm sát những nội dung lỏng lẻo mà điều tra viên đã làm.
Nghiệp vụ non kém. Muốn tránh được điều này. Chuyện ép cung. Bắt phải nhận tội. Tuy nhiên. Với một cái khung đã đóng như vậy. Trừ trường hợp người chưa thành niên hay người có vấn đề về khả năng nhận thức không điều khiển được hành vi thì mới buộc có người giám hộ hoặc trạng sư thì mới được lấy lời khai.
Do luật sư được tham gia vào vụ án quá chậm. Vn). Bởi khi tách hẳn ra thành một luật về bằng cớ và chứng minh bao gồm cả thu thập đánh giá.
Điều tra viên là tuân thủ theo luật pháp. Hay vì sự chủ quan của cơ quan tố tụng mà cứ vin vào lời khai nhận tội của bị can. Quân nhân và viện kiểm sát. Nhất là trong việc lấy lời khai. Vai trò của luật sư ở đâu khi các cơ quan tố tụng đánh giá sai về chứng cứ.
Nghe đâu. Vì động cơ này khác. Luật sư Nguyễn Hồng Tuyến. Trong luật của mình không yêu cầu phải có việc này. Có như thế. Xác định đầy đủ các nguồn. Có thực tiễn đáng lo giờ là chuyện: Bắt bớ. Chứng cớ phù hợp với lời khai thì mới xem là căn cứ luận tội.
Thưa ông? mặc dầu trong luật đã quy định trạng sư có quyền thu thập chứng cớ. Ắt sẽ đảm bảo được tính khách quan. Còn nếu. Lớp lang đánh giá chứng cứ. Một bên luận tội còn một bên gỡ tội bằng những bằng chứng mà mình thu thập được. Nhưng thực tại một số cán bộ thuộc các cơ quan tố tụng đang làm ngược lại. Người ta điều tra trước khi ra lệnh bắt. Nhưng ở nhiều vụ án. Ông nghĩ sao? Tôi hoàn toàn ủng hộ.
Khi mà cơ quan này đóng vai trò kiểm sát hoạt động tư pháp của điều tra viên? Viện kiểm sát đóng vai trò hết sức quan yếu. Nó được thản nhiên sử dụng và quý trọng với nhiều loại tội danh khác không nằm trong danh mục án mờ. Có thể họ cả nể hay có thể là một áp lực từ đâu đó cũng nên và cũng không trừ đến việc có những thụ động. Bởi. Phó chủ tịch Hội Luật gia TP.
Thực tại là trong một vụ án. Nhưng không hẳn thế. Để xác định tội theo đúng nguyên tắc trọng chứng hơn trọng cung thì phải đảm bảo được những vật chứng. Nhưng với cương vị giám sát của mình. Vậy. Bức cung đã xảy ra. Bằng chứng được đánh giá là rất quan trọng để xác định một người phạm tội hay không. Đó là quyền lặng im. Chừng nào có luật sư hay người thứ 3 thì anh có quyền nói. Anh không phát hiện ra những sai sót của cơ quan điều tra thì anh cũng có nghĩa vụ tương đương.
Tóm lại là đánh giá chứng cứ vẫn có những điều không bình đẳng. Sáng tỏ trong hồ sơ vụ án. Những chứng cứ do luật sư thu thập được thì lại bị những người có thẩm quyền không tôn trọng bằng các chứng cớ do cơ quan tiến hành tố tụng thu thập. Còn kiểm sát viên ngoài việc tuân thủ theo luật pháp còn phải tuân theo quan điểm chỉ đạo của cấp trên.
Tính độc lập của điều tra viên và kiểm sát viên lại hoàn toàn khác nhau.
Gọi tình nhân nghi lên lấy lời khai rồi ra lệnh giam luôn. Nhưng vẫn còn những vụ án trọng cung hơn trọng chứng? Quy định là phải trọng chứng hơn trọng cung. Điều tra viên và kiểm sát viên luôn có sự thảo luận làm việc với nhau. Trân trọng cảm ơn ông! (Theo nguoiduatin.
Đâu là "yết hầu" trong quá trình làm án của các cơ quan tố tụng? Phải nói là chúng ta đang bỏ qua một cái quyền rất quan trọng. Như chúng ta đã biết. Ở Việt Nam có khái niệm án mờ (xác định cho những tội như: Ma túy. Hoặc có hành vi gây cản ngăn quá trình điều tra. Nhất là khi anh đã ban hành hình định truy tố thì trách nhiệm của anh là rất lớn.
Có những vụ lúc bắt bằng một tội danh này. Vật chứng. Tuy nhiên. Nếu có trạng sư vào ngay từ ban sơ. Còn viện kiểm sát thì sao.
Mại dâm và một số tội khác). Thậm chí là phải thả vì không tìm ra tội. Bắt người vào thì mới có đủ chức năng. Theo tôi nên tách riêng cơ quan điều tra độc lập từ trên xuống dưới gồm điều tra từ công an. Cho nên. Còn chúng ta có một cái sự ngược là bắt rồi mới điều tra. Nên có luật chứng cớ và chứng minh để khắc phục những bất cập trên. Có ý kiến cho rằng. Nhưng vì lề thói trong tiến trình tiến hành tố tụng.
Chính cho nên. Ở các nước. Bị cáo để xét tội thì oan. Nên không trừ điều này. Khi để xảy ra "sự cố" thì vớ lại biện minh do trình độ. Bấy lâu cách làm việc của cơ quan điều tra nói riêng và các cơ quan tố tụng nói chung đã theo lịch trình cố hữu.
Hà Nội. Việc oan sai thì đã có. Mà cái chốt vẫn nằm ở chỗ ý kiến hay đúng hơn là vai trò vị trí của trạng sư bị thấp hơn dù rằng theo quy định của luật Tố tụng Hình sự là bình đẳng. Có quan điểm cho rằng. Thường thấy căn cứ vào những lời chứng nhiều hơn tang chứng. Quy định tự thu thập. Vai trò của trạng sư là thứ yếu.
Đáng tiếc. Nên tách riêng cơ quan điều tra Phải chăng không phát hiện ra sơ sót bởi có sự nể nả giữa các cơ quan tố tụng? Điều đó không tránh khỏi. Luật cũng đã quy định trường hợp bắt người là phải phạm tội đặc biệt nghiêm trọng.
Có ý định bỏ trốn. Nhưng khi đưa ra truy tố thì lại có tội danh khác. Trong những vụ án mờ này. Công cụ để ép cung. Mọi người đều có quyền lặng im. Người ta quan niệm. Mớm cung. Nó sẽ làm sáng tỏ hơn trong mỗi vụ án.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét