Thứ Sáu, 25 tháng 10, 2013

Lão hay hay nông "khùng" và ngôi nhà gắn gần mười nghìn bát đĩa cổ.

Mấy năm gần đây

Lão nông

Tôi đành quay về mách cho ông cụ gần nhà tôi mua thì cụ đi vắng. Nhiều lần gom được tiền quay lại thì món đồ ấy người ta đã bán cho người khác mất rồi. Phía trong lẫn ngoài bốn bức tường cũng được dán kín bằng đủ loại bát đĩa cổ.

Chuyện trò với chúng tôi. Một ngày được 15. Những lúc như thế ông Trường bảo trong lòng đau xót lắm. Chú đi làm nghề này đến nhiều nơi hễ ở đâu thấy có đồ cổ thì mua về bán lại cho tôi. Cũng nhờ làm nghề này nên ông Trường có dịp xúc tiếp với nhiều người. Bằng đá. Giới đồ cổ gọi là nai) đồ nhà Thanh vẽ một ông vọng câu cá.

Phía ngoài bậc hiên là hình một con chó được gắn bằng những chiếc cúc áo cũ từ thời Pháp. Bên trái cổng đi vào là ngôi nhà cấp bốn đã cũ. Chơi đồ cổ một khi đã hiểu rồi thì ham lắm chứ không như những trò khác chỉ thích được một thời kì.

Đây không đơn thuần là một thú đam mê. Những bát đĩa cổ được dán trên tường nhà ông Trường thì có đến khoảng 60 phần trăm trong số đó là thuộc đời nhà Lý.

Có hôm ông lọ mọ chát chát xây xây đến nửa đêm. Điều đặc biệt là trên bụi trúc được treo đủ các loại từ những bình tông nhôm. Lúc đầu ông Trường còn tham gia làm những công việc đồng áng với vợ. Nồi xoong cổ. Tôi cũng chẳng nhập hiệp hội nào cả". Bát cổ. Ông trường thọ năm 1960. Sau cái thú ấy nó cứ lớn dần lên khiến ông mụ mị.

Cái thú này nó ngấm vào máu rồi không dứt ra được". Nhìn những thứ đồ đó tôi cứ đê mê hết cả người. Công việc đòi hỏi sự tường tận nên chỉ có mình ông làm. Những cái nhìn kỳ thị về ông "Trường khùng" cũng đã giảm đi.

Ra làng mới tìm được chỗ sửa xe. Thế nên những gì mà chúng tôi viết trong bài hoàn toàn là nghe ông Trường kể lại. Cứ một mình với chiếc xe đạp ghẻ. Là máu của mình cả. Sau đó tôi trả được 6 triệu và mới đây nhất phải trả nốt 17 triệu tiền lãi mới hết nợ đấy!".

Trông nó chẳng khác nào một bức tranh lắp ghép độc đáo đồ sộ. Chẳng may mềm lòng ông sẽ bán mất. Rồi những lần gặp được những chiếc bát đĩa cổ.

Ngày đi sưu tầm. Càng hiểu thì càng ham. Khi chúng tôi hỏi ngôi nhà này có được Sở Văn hóa quan hoài hay một Hiệp hội đồ cổ nào biết đến chưa thì ông Trường lắc đầu trả lời rằng: "Tôi chỉ là một người dân cày.

Hơn 20 kg các loại khuy áo bằng đồng. Có những chiếc đĩa niên đại đời nhà Minh rất quý. Tôi còn nhớ thời khắc đó 28 nghìn một tạ thóc. Ông Trường cũng chỉ là người môi giới cho người đàn ông đó để ăn chênh lệch. Mất 15 năm thì ông hoàn thành "bức tranh" của mình với tổng cộng gần 10 nghìn chiếc đĩa. Đến ngủ cũng mơ thấy đồ cổ. Mà nó chính là những giá trị văn hóa.

Thấy tôi có vẻ ham ông ấy nói với tôi là. Xung quanh bốn bức tường rào đều được gắn bằng những chiếc bát đĩa cổ. Chủ nhân của ngôi nhà không giống ai ấy là Nguyễn Văn Trường. Ngày trước tôi đi sưu tầm được nhiều lắm

Lão nông

Riêng ông Trường suốt 25 năm qua. Cứ lặng lẽ đeo đuổi thú mê say của mình mà thôi nên không ai biết đâu.

Đằng này tôi đê mê. Ngôi nhà "dị" với gần mười nghìn đồ cổ gắn lên tường Nhìn từ xa. Nửa tháng sau mới dẫn cụ lên đó thì người ta đã bán mất rồi.

Dọc ngang đất nước để săn tìm đồ cổ nhưng trong túi ông chưa bao giờ có tới 3 triệu. Chỉ cần sưu tầm được 5. Trên hòn non bộ được gắn bằng hàng nghìn mảnh gốm cổ. Ông sục sạo khắp các hang cùng ngõ hẻm để săn đồ cổ. 7 cái là ông lại hì hụi gắn nó lên tường.

Nhiều lúc nghĩ người ta thích mình nhượng lại cho người ta nhưng liệu người ta có giữ được như mình không hay lại bán đi mất thì xót lắm". Nếu trát lại thì vừa mất công mà cũng không đẹp. Ông bảo: "Tôi bỏ công ra sưu tầm cũng là vì thú say mê chứ không phải vì mục đích thương nghiệp. "Có lần tôi đến sơn bàn ghế thuê cho nhà một ông trùm đồ cổ đất Vĩnh Yên. Nếu hôm nào được khơ khớ.

Năm 1986 ông Trường về quê mưu sinh bằng nghề sơn rong bàn ghế kiếm sống. Hồi đó vợ chồng ông bao phen cãi nhau tưởng bỏ chỉ vì vợ ông chẳng thể nào ưng được người chồng có cái sở thích kỳ quái chẳng giống ai.

Chày. Và còn vô vàn những mảnh gốm vỡ khác. Thay vào đó ông đã tậu được một chiếc xe Trung Quốc. Họ bảo ông tiền ăn không có lại còn đi mua bát đĩa về dán tường. Đèn bão. Những đồng tiền cổ và tiền xèng. Ban sơ tôi cũng chỉ dán mấy cái ở cửa buồng thôi. Đĩa cũ ấy có ma lực gì mà hấp dẫn thế không biết.

Sau này khi có một tẹo kiến thức về đồ cổ rồi ông vì vậy mê mệt nó lúc nào không hay.

Ông Trường bảo: "Chả hiểu những cái bát. Có thời khắc ngày nào ông Trường cũng đạp xe dọc tuyến sông Hồng từ Việt Trì lên tận Yên Bái để vừa nhặt vừa tìm mua những bát đĩa cổ: "Một mảnh bát đĩa cổ dù nhỏ nhất tôi cũng nhặt mang về rồi gắn lên tường".

Thức thì đi tìm đồ cổ. 90 kg xèng. Tinh thần mà chúng ta cần có bổn phận bảo tồn vĩnh viễn".

Ông Trường hớn hở khoe: "Cách đây chừng nửa tháng. Tôi cứ tiếc ngơ ngẩn hết cả người". Thế là cứ làm lụng. Đến được nhiều nhà. Có những nhà khi ông đến hỏi mua mấy chiếc bát đĩa "cũ" người ta còn cho không nhưng cũng nhiều khi vì số tiền trong túi không đủ nên ông đành đớn đau quay về. Ông Trường kể lại những lần lặn lội vất vả từng cổ vật. Tôi mới trả xong công nợ mà tôi vay cách đấy 5 năm.

Ông Trường tự gom tiền và mua về cho mình ngắm. Thường những người chơi đồ cổ đều lắm tiền nhiều của. Nhiều đêm thao thức không ngủ được tôi lại bật đèn chong chong ngồi ngắm bốn bức tường nhà mình. Nếu tôi định bán thì tôi đã không gắn chết các đồ này lên tường như thế. Mọi người không khỏi ngỡ ngàng khi nhìn vào ngôi nhà đặc biệt này. Chính thành thử tôi mới phát sinh ý tưởng dán những đồ cổ mà tôi sưu tầm được lên tường nhà mình.

Thứ nhất tôi sợ mình nghèo quá nhỡ có người đến gạ mua tôi sẽ bán mất. Ngôi nhà ông Trường trông giống như lối kiến trúc cung đình xưa.

Càng ngắm lại càng mê. Phía bên phải từ cổng vào là một hòn non bộ đồ sộ. Thứ 2

Lão nông

Anh em đến chơi mà thích một cái mảnh vỡ hỏi mua tôi cũng tiếc không bán. Nhiều lúc đường rừng vắng vẻ. Vĩnh Tường. Vĩnh Phúc). Nhiều người mua đồ cổ đã đến nhà ông và gạ ông gỡ những chiếc bát đĩa đó xuống bán với giá rất cao nhưng ông không đồng ý. Trộn vữa để gắn ngay những cổ vật đó lên tường. Người ta ra giá cái đó 500 nghìn mà trong túi tôi chỉ có vỏn vẹn 50 nghìn nên chẳng thể mua được.

Đã hơn 25 năm trôi qua. Cách trang trí đặc biệt ấy khiến ngôi nhà có một vẻ rất cổ xưa và bắt mắt. Quyết định dán đĩa bát vào tường nhà luôn.

Ông Trường lại trộn xi. Thế là từ đó tôi bắt đầu dấn vào con đường mua bán đồ cổ" - ông Trường kể lại. Thứ 3 là tôi sợ sẽ bị kẻ trộm lấy mất vì cửa giả nhà mình đâu có ra gì. Càng chơi. Nó là mồ hôi. Dù đôi khi đi giữa đường nó lăn quay ra hỏng. Chính vì cái thói mê say không giống ai ấy nên ông Trường bị cả người thân và những người sống xung quanh đặt cho biệt danh là "Trường khùng".

Ông Trường kể: "Có lần tôi đạp xe lên tận Sơn Dương tìm hỏi mua một cái nai (giống lọ hoa. Ban đầu. Ngôi nhà ông đang ở hiện đang được gắn tới gần 10 nghìn bát đĩa cổ các loại. Ý tưởng độc đáo xuất phát cũng bởi nghèo Hỏi lý do tại sao mà ông Trường không bày những bát đĩa cổ vào tủ mà gắn lên tường thì ông nói: "Tôi không bày là vì 3 lý do. Trước là bộ đội tham dự trận mạc Campuchia.

Làm xong lại pha ấm trà ngồi ngắm với vẻ đắc chí chưa từng có. Sự phản đối gay gắt từ vợ và các con cũng đỡ hơn nhiều. Cối. Trên mái vòm của chiếc cổng bước vào nhà được trang trí bằng những bình cổ xen kẽ với những chiếc bát và đĩa cổ. Ông Trường giới thiệu những chiếc đĩa quý nhất được gắn trong nhà mình.

Ông Trường tâm tư: "Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn nhưng nhìn công trình của mình tôi mãn nguyện lắm. Nhiều lần các con ông Trường bảo bố là ông làm khổ chúng nó. Làng Sơn Kiệu (Chấn Hưng. Người lại cõng xe ra phố. Chưa có một xác minh nào có thể chứng minh chắc chắc những bát đĩa cổ dán trên nhà ông Trường là thuộc về đời nào… chúng tôi chỉ đề đạt vào bài viết này như một kiến trúc độc đáo của ngôi nhà kỳ lạ gắn bằng những bát đĩa xưa.

Cảm giác sung sướng lắm!". Tôi mong công sức của tôi sẽ được mọi người ngó đúng. Ngày trước chỉ cần trong túi có dăm bảy chục là ông Trường lại xuất phát.

Nếu trưng bày trong tủ tôi sợ khi xem sẽ làm vỡ. 20 kg tiền xu. Ông Trường không còn phải lóc cóc đạp chiếc xe cà tàng đi khắp chốn cùng quê để săn tìm đồ cổ nữa. 20 cái là chuyện thường ngày. Mỗi lần như thế ông Trường lại vò đầu bứt tai áy náy bảo: "Thì bố cũng có phải ham cờ bạc rượu chè gì đâu.

Bán đi tiếc lắm. Vừa để thay nước trát vừa để bảo tồn mãi mãi về sau. Gánh nặng cơm áo gạo tiền cũng không còn oằn vai như trước đó. Nhìn thấy vui mắt trong khi đó tường nhà tôi vôi lại bở hết rồi. Lúc đó tôi vay người ta 8 triệu để đi mua đổ cổ. Ông Trường sợ để lâu người ta đến chơi đòi mua. Góp nhặt được tí tiền nào ông Trường lại "tống" tất vào cái đống bát đĩa "cũ" mà theo nhiều người thì có vứt đi cũng chả đắt.

Giữa hòn non bộ khổng lồ là một khóm trúc rủ bóng mát xuống khoảng sân hẹp.

Hiện.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét