Nguy cơ cái câu cửa miệng bỗ bã ấy trở nên một thứ “tục ngữ”, như một di sản tinh thần đáng trinh nữ truyền cho con cháu là điều hoàn toàn có thật nếu cả tầng lớp không cảm thấy hổ ngươi về điều đó để cùng vào cuộc, chí ít cũng làm chỗ dựa cho người nào đó dám chống chọi với các loại tệ nạn, trong những cuộc chiến mà ai cũng biết là tuyệt đối không cân sức.
Cần phải nói ngay rằng hiện tượng người chống bị động bị trù dập đang xảy ra ở hầu hết mọi nơi.
Nhưng chị Trần Thị Kiều Oanh vẫn không tháo thân phận của kẻ thấp cổ bé họng, vẫn bị đuổi việc như chơi. Thế lực hắc ám rất mạnh, câu kết với nhau thành một sức mạnh gớm ghê, trong khi những người chân chính thì chưa biết cách làm theo lời của đại văn hào Nga Lép Tônxtôi “Cũng phải kết liên lại y như vậy”.
Câu hỏi thứ nhất: Ngần ấy cơ quan, với biết bao nhiêu con người khoác đủ thứ áo trải qua, bao gồm cả những nhân vật có bổn phận phải đóng vai chuẩn về sự ngay thẳng, công chính đã vào cuộc giải quyết một sự vụ chủ nghĩa bé tí, nhưng đến giờ này chúng ta có thể tin vào ai hiện giờ? Tin chị Oanh hay ông Loát? Tin hơn chục tờ báo, linh cảm của dư luận hay tin vào nội dung bản thông báo (cũng là bản kết luận) của trưởng phòng GĐYK sở Y tế Bình Phước? Tin vào cơ quan dân chính Đảng hay lãnh đạo Ủy ban quần chúng.
Ví thử bọn người phạm tội có bàn tay đủ to để che đèn công lý, đủ dài để luồn lách vào mọi ngóc ngách thao túng quyền lực biến phải thành trái, đổi trắng thay đen…thì những người như chị Hoàng Thị Nguyệt chỉ còn duy nhất con đường bán xới đi chỗ khác, thậm chí phải bỏ nghề. Nhưng tôi không cần bất cứ bằng chứng nào cũng có thể kết luận chị Oanh bị đối một cách sai lầm, cả về pháp lý và đạo lý, thậm chí có thể nói chị đã bị xử ác, bị hại ngầm, bị báo thù cũng không có gì quá đáng.
Chị Trần Thị Kiều Oanh hoàn toàn có thể yên tâm chị không phải là nạn nhân trơ tráo (nếu chị thực sự là nạn nhân).
# Tỉnh? vày tin vào bên này thì có tức thị bên kia không đáng tin? Bên này đúng, thuộc về phía đàng hoàng, thì bên kia cố định là bất nhân, vô nghĩa, bất tín, đểu giả. Với Bình Phước ít nhất có hai cơ quan đưa ra kết luận bênh chị: từ bé tí là phòng tổ chức Sở y tế Bình Phước, đến cơ quan lớn hơn là Ủy ban soát Đảng ủy khối Cơ quan dân chính Đảng tỉnh Bình Phước.
Chưa phải đến đấy là tính chất đặc biệt trong vụ việc của chị Oanh chịu dừng lại. Tạ Duy Anh. Có tức là ngay cả Thủ tướng cũng không yên tâm tin vào cấp dưới của mình.
Tuy chỉ là chuyện một dược trình viên hai lần không được vào biên chế, bị buộc thôi việc, mà khiến liên lụy cả đến Ủy ban quần chúng. Bản thân tôi khi viết những bình luận này, quả thực cũng chưa đủ sự thuyết phục về chứng lý để tin hẳn vào bên nào. Vậy là theo lãnh đạo tỉnh thì ông Loát đúng, chị Oanh sai. Lãnh đạo tỉnh tất nhiên là to nhất, to hơn mấy cái cơ quan đứng về phía chị Oanh.
Những vụ “ầm ỹ” dư luận, chỉ là số nhỏ, thậm chí rất nhỏ so với những vụ diễn ra âm thầm, chả mấy người biết, hoặc có biết nhưng không thành sự kiện báo chí, nên cũng coi như chơi.
Ngoài ra thái độ san sẻ của hàng vạn cá nhân chủ nghĩa. Chỉ vì không nỡ nhìn thấy danh dự nhà giáo bị làm cho vấy bẩn theo kiểu chợ trời, thầy Khoa gặp bao lăm là sự khốn đốn, cô độc ngay tại ngôi trường của mình.
Nhưng, với kết luận dựa trên vắng của sở Y tế, lãnh đạo tỉnh Bình Phước cả hai lần đều đã quyết tâm đứng về phía ông Đoàn Đức Loát, cấp trên trực tiếp của chị Oanh, cũng chính là người bị chị Oanh cáo giác đã mắc dăm bảy bị động, trong đó có tội nhiễu, nhận đút lót, chi sai nguyên tắc tài chính… (Toàn những tội đáng đi tù và việc ông Loát sống mái bảo vệ mình là điều hoàn toàn thường ngày).
Có không dưới chục tờ báo đưa tin về trường hợp của chị, cũng với ý bênh vực, bảo vệ. # Tỉnh Bình Phước vốn trăm công ngàn việc lo cho đời sống dân lành. Chả lẽ lại không tìm đâu ra những người vô tư lự, liêm chính? Mong chị Oanh cứ tiếp kiến bình tĩnh.
Câu hỏi thứ hai: Với cách hành xử như những gì đang xảy ra trong vụ mất việc của chị Trần Thị Kiều Oanh, những người dám đứng lên chống bị động còn có thể dựa vào đâu hiện nay để không bị trao lại “làm mồi” làm “vật hiến tế” cho chính kẻ mà mình tố giác? Và câu hỏi thứ ba: Liệu những gì đang diễn ra có phải là thông điệp của chính quyền tỉnh Bình Phước gửi đến những ai sắp sửa theo chân chị Trần Thị Kiều Oanh? Những câu hỏi như vậy khăng khăng phải có câu trả lời thỏa đáng, vì quyền lợi của công dân, vì sự công chính và cũng còn vì cái nguyên tắc đạo đức tối thiểu: Cần phải bảo vệ sự tử tế ở đời, bằng mọi giá, khỏi móng vuốt của cái ác, để nó không bị biến mất vì bất cứ lý do gì.
Bất kỳ là ai trong trường hợp ông Đoàn Đức Loát thì cũng sẽ “xuống tay” thẳng cánh cho thỏa cơn căm hờn như ông đã làm với chị Oanh. Nhưng trường hợp của chị Trần Thị Kiều Oanh vẫn có chỗ đặc biệt hơn người: Ấy là khá nhiều cơ quan biết rõ chị chống bị động và vì thế mà bị rủa, cả trong nội bộ tỉnh lẫn bên ngoài.
Thậm chí, trong trường hợp ấy mà ông Loát chỉ đuổi việc viên chức cấp dưới cáo giác mình, thì ông cũng còn đức độ chán! Phải người khác mà có cơ hội to lớn quý giá như vậy, với một danh nghĩa công nhiên như vậy, được “chống lưng” kiên cố như vậy thì chưa chắc chị Oanh đã “ngon lành” như hiện, tức là chỉ bị mất chức! Cuộc đời chị có thể đã bầm giập, khốn nạn hơn nhiều.
Nói vậy để thấy vụ “trù dập vì dám chống thụ động ” đang làm nhiều báo chí phải vào cuộc, dư luận phân tâm, xảy ra ở sở y tế tỉnh Bình Phước cũng chỉ là “Chuyện thông thường” ở sơn hà này, rất thường ngày trong ngành y tế đang khủng hoảng y đức và y luật trầm trọng.
Vì vậy, đâu là sự thực, lãnh đạo tỉnh Bình phước đáng tin hay Ủy ban kiểm tra Đảng ủy khối cơ quan dân chính tỉnh đáng tin, là điều nên nối được làm rõ bởi một cơ quan cao hơn? Việc này cũng dễ thôi mà.
Bởi nếu chị Oanh đặt điều, cáo giác sai, thì người đưa ra phán xét chị phải là tòa án, hoặc một cấp có thẩm quyền khác, chứ không phải ông Đoàn Đức Loát. Nhưng có một việc tôi khăng khăng đứng về phía nguyên đơn Trần Thị Kiều Oanh: Đó là quyết định của lãnh đạo sở Y tế Bình Phước giao quyền xử lý kỷ luật chị cho ông Đoàn Đức Loát, người bị chính chị tố cáo? Liệu đây có phải là chuyện đùa theo kiểu truyện cười! Nếu không phải chuyện đùa thì cần tức thời xem lại một cách trang nghiêm và nghiêm khắc cái quyết định vô nguyên tắc đó.
Chúng ta, những khán giả, bạn đọc, thính giả cũng không nên để cho tình cảm đơn thuần chi phối mà oan cho người ngay, lọt tội kẻ gian.
Nhỏ là những trang báo điện tử chuyên ngành, lớn hơn là các báo giấy phát hành cả chục vạn tờ, những tờ báo mạng có lượng truy cập khủng mỗi ngày. Nổi danh hơn cả vụ “nhân bản” kết quả xét nghiệm, xảy ra từ mấy năm trước, là vụ ăn gian thi cử ở xã Vân Tảo huyện Thường Tín, gắn với ông thầy “dại dột” Đỗ Việt Khoa.
Nếu không tin chị cứ thử vào google, đánh cụt ngủn hai chữ: “rủa” thôi, cũng đủ cho ra một lô vụ việc mà nạn nhân giống như cảnh ngộ của chị, xảy ra trên khắp các thành thị.
Giờ đây khi chuyện động trời ở bệnh viện đa khoa huyện Hoài Đức, Hà Nội bị phơi bày ra ánh sáng, thì mọi người mới biết có những cán bộ xuýt nữa tàn đời chỉ vì dám nói lên sự thực.
Việc này chắc chắn còn phải chờ thêm. Tôi nhắc lại là tôi chưa đủ chứng cớ để khẳng định lẽ phải thuộc về chị Oanh hay ông Loát. Chưa xong. Lớn hơn nữa, thuộc loại mạnh nhất hiện về sức lan tỏa và quyền lực dư luận, chính là Đài truyền hình Việt Nam.
Hai lần Thủ tướng chính phủ phải đưa ra đề nghị lãnh đạo tỉnh trả lời. Có ba câu hỏi lớn nảy ra trong vụ việc này.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét