Thứ Ba, 8 tháng 10, 2013

Một mình săn lùng, vật ngã cọp thành mẫu tinh.

Ông Nãi nhớ rất rõ lần rốt cuộc mà mình được tham dự trong đội ngũ những dũng sĩ đánh hổ là vào năm 1952

Một mình truy lùng, vật ngã cọp thành tinh

Do đó, khi thấy hổ và bị phát hiện thì không được bỏ chạy, mà phải tĩnh tâm đối mặt. Dù năm đã 86 tuổi nhưng xem ra công khỏe ông Nguyễn Nãi vẫn không thua kém những thanh niên trai tráng. Đánh giáp lá cà hổ cũng là lúc ông Nãi cảm thấy thấm miệt nhưng thời khắc đó, con hổ tỏ ra không còn hung hăng dữ tợm như lúc ban đầu.

Tuy nhiên, với con mồi lớn như trâu, bò, hươu, lợn rừng, hay con người, thì nó tiến công giết lập tức. Tui chỉ đấu với những con hổ cố tình ăn thịt tui, hoặc nó quấy rầy cuộc sống bà con trong làng mà thôi. Không ngờ lúc này con hổ dữ phát hiện ra ông Nãi đang theo dõi.

Khi hiện đã 86 tuổi, cái tuổi mà mọi người vẫn thường nói là “gần đất xa trời” thì ông vẫn có sức khỏe hơn người, một mình vác được bao lúa nặng đến 60kg.

Khi nhìn thấy ai cũng ngỡ ngàng về thành tích của ông Nãi vì ai cũng nghĩ ông Nãi đã bị hổ dữ ăn thịt. Ông đoán kiên cố đây là con hổ thời kì qua liên tục khuấy rối người dân, ông nằm bất động theo dõi động tĩnh của con vật. Với con mồi nhỏ, nó cắn cho bị thương, rồi lại thả ra. Để tạo cho mình được một sức khỏe đương đầu với thiên nhiên ông đã phải rèn luyện vô cùng khổ cực.

Kỳ tích săn hổ  Cái tên Nguyễn Nãi luôn là cái tên được nhiều người biết đến nhất trong phường săn tiên giới hồi đó. Nhưng không ngờ nó lại tiếp tục cắp con chó và đi tiếp. Thức ăn khan hiếm buộc chúng phải ra khỏi rừng nhằm vào các chuồng trâu bò, vật nuôi tại các gia đình để kiếm ăn.

Nên, điều quan yếu nhất khi việc đi săn hổ là không để cho nó ngửi thấy mùi của mình. Qua bao nhiêu năm, câu chuyện ông Nãi một mình giết cọp chúa thành tinh giữa rừng rậm vẫn trở nên niềm kiêu hãnh của người dân tiên giới.

Nếu mình ở gần nó thì chỉ cần một luồng gió nhẹ thoảng qua là nó có thể đánh hơi được. Ông Nãi bắt đầu lần theo sau dấu vết của hổ dữ. Dân làng kéo nhau rất đông khiêng xác con hổ về và làm lễ đánh chen ăn mừng linh đình. Với sự tinh nhanh vốn có của nó, chỉ cần nghe thấy động tĩnh là nó tẩu thoát ngay, không dễ gì mà chúng ta diệt được nó.

Nửa đêm rét mướt thì ông nhảy xuống sông bơi bì bõm, luyện cho thân thành mình đồng da sắt, chịu đựng được thiên nhiên khác nhiệt.

Khi phóng đến con mồi, nó sẽ dùng cánh tay cực mạnh tát. Khi vừa tiến đến đầu làng, cách chỗ ẩn núp của ông khoảng 50 mét, con hổ tự dưng dừng lại, rồi lao tới vồ lấy con chó của nhà gần đó cắp đi sâu vào rừng. Thợ săn lành nghề, phải thục cách tiến công của hổ. Giống như chó, nếu bỏ chạy nó sẽ đuổi theo cắn, nhưng nhìn thẳng vào mắt nó nó sẽ gườm lại mình.

Tại lễ có đến 5 con hổ được huy động để những thanh niên trai tráng trong làng được tham gia thử sức. Tùy từng con sẽ có những tính cách khác nhau

Một mình truy lùng, vật ngã cọp thành tinh

Với kinh nghiệm của một người thâm niên trong nghề  săn hổ. Một mình vật ngã hổ thành tinh  Quá trình săn loại động vật hiểm nguy này không phải là một điều đơn giản như săn các loại thú rừng khác.

Nếu nó đập đuôi bên phải, sẽ phóng về bên trái, và ngược lại. Khi nhìn thẳng vào nó, nó cũng sẽ gườm đối thủ, xem phương án tiến công.

Có người đi làm rẫy, không may gặp hổ phải bỏ mạng, khắp nơi đâu đâu cũng rộ lên chuyện hổ bắt gia súc, vồ chết người”.

Ông Nãi kể: “chẳng khi nào tui chủ động một mình đi săn hổ. Kỳ cuối: Cuộc chiến sinh tử bắt sống chúa sơn lâm của phường săn huyền thoại    Thời ấy, để được triều đình nhà Nguyễn tiến cử vào “Phường săn hổ” hoàng cung thường phải là những thanh niên trai tráng, khỏe mạnh, cường tráng và phải Trải qua nhiều khâu tuyển nghiêm ngặt.

Ông Nãi biết chắc chắn là chỗ trú ẩn của nó. Đoán được phong độ của hổ trước mặt mình đang chuẩn bị làm gì? Nên ông Nãi đã thủ sẵn lưỡi mác mà ông làm trừ trước.

Khi mặt đối mặt, con hổ sẽ thủ thế, lấy đà chụp mồi. Ông Nãi nhớ lại, vào khoảng tháng 11 năm đó người dân trong làng liên tiếp kêu mất chó, gà, heo, trâu, bò.

Biết ngay là có hổ về làng ăn thịt, nhưng chúng tinh anh quá. Khi hổ dữ chồm tới ông nhanh người lánh né sang một bên rồi phản công vào mạng sườn, nơi độc nhất hổ để lộ ra khi tiến công con mồi liên tục như thế nhiều lần đến khi hổ không còn lao tới nữa. Khi đâm chết con hổ ông Nãi cũng đã kiệt sức, nhưng vì thắng lợi hào hùng nên ông thấy trong người rất hào hứng. Điều này nép phải là những người có kinh nghiệm và thông thuộc đường sá, thông đặc tính của hổ, nếu để xấy ra sơ sẩy gì là nó vồ lại mình ngay.

Đến khi nào nó thực thụ gục hẳn mới thôi. Sau khi vật ngã con hổ bằng sức lực và sự mưu trí, những ‘Chiến binh” diệt hổ xưa phải dùng những đoạn dây thừng này để buộc con hổ.

Để vật ngã con hổ ngoài sức khỏe còn phải đỏi hỏi sự mưu trí, do đó, đại phần lớn những người nằm trong phường hội này đều là những người có trình độ, sự hiểu biết một mực. Đến tận bây giờ người dân trong vùng vẫn kể lại cho con cháu nghe.

Hổ tuy có thân hình to lớn, nhưng di chuyển cực nhanh, mạnh. Từ khi mới 16 tuổi, ông Nãi đã bắt đầu biết đi săn hổ. Nò gầm ghè và chuẩn bị phục kích để vồ ông Nãi. Ông đem con hổ mang về trình báo với dân dàng. Năm này cũng là năm chung cục làng ông tổ chức lễ “vay cọp” với quy mô lớn nhất. Từ đó đến nay, người dân vẫn tụng ca ông là dũng sĩ săn hổ.

Nó có thể cắn họng một con bê, nhảy vọt qua hàng rào cao vài mét. Người đi săn phải hiểu rõ những đặc tính của chúa sơn lâm

Một mình truy lùng, vật ngã cọp thành tinh

Cú tát của hổ sẽ khiến cổ trâu, bò phải gẫy chứ đừng nói con người. Lúc nó bị đâm nhiều nhát đã kiệt lực nhanh như chớp ông Nãi tìm cách đánh trả vào hổ tới tấp.

Nếu khi gặp người, hổ sẽ tấn công bất thần từ đằng sau. Chả hạn như dầm mình trong bùn, lặn ngụp dưới sông với dòng nước chảy xiết. Người thợ săn phải dũng cảm nhìn thẳng vào mắt hổ. Đó là khoảng thời kì các động vật trong rừng bắt đầu ngủ đông. Vật dụng đi săn hổ thường là lưỡi giáo được rèn bằng loại thép pha đồng rất bén, có ngạnh nhỏ ở lưỡi.

Cũng lần đó, ông Nãi đã thắng lợi khi một mình vật ngã được một con hổ. Từ làng nó đi vào trong rừng sâu, lâu lâu nó lại quay ra phía sau quan sát, giống như nó đang ngờ có người theo dõi. Nhìn về phía trước là một cái hang, rất hiểm trở, có dấu chân cọp đi qua đi lại lờn cả miệng cửa hang.

Ông Nãi tiếp tục đi theo nó vào trong rừng sâu, đến lúc trời bắt đầu sáng thì nó mới dừng lại. Đó chính là thời khắc quan yếu để thủ thế, chuẩn bị tinh thần ứng phó với nó. Do đó, thợ săn phải tránh được cú tát của hổ mới rảnh tay để tấn công lại nó. Con mồi định chạy, nó lại vồ, nghịch chán nó mới ăn.

Sau nhiều đêm chông đèn chờ đợi, vào một đêm trăng khuyết, từ phía bìa rừng, bóng vía một con hổ lớn lừ lừ tiến về phía làng. Nhà nào không làm chuồng trại cẩn thận, không có biện pháp canh phòng là bị hổ khoắng sạch. Hổ là một loài rất tinh nhanh, nó có thể phân biệt được đâu là mùi của chó, gà, heo, người.

Qua 12h đêm, nó dừng lại một bụi rậm rất lâu, theo dõi một lúc, ông Nãi nghĩ đây là chỗ ẩn nấp của nó nên định chạy về báo cho dân làng biết, để tìm cách phục kích bắt nó. Những công cụ trước khi đi săn. Nó ở rừng sâu kệ nó nhưng nó bắt người là tui diệt nó à”. Hổ vồ mồi chả khác mèo bắt chuột. Hết rà soát về sức khỏe rồi đến tài lược thao binh võ, cả sự gan góc, mưu trí của những “chiến binh” khi xung trận.

Với kinh nghiệm của một người săn hổ lão luyện, ông Nãi đoán được đường đi, nước bước của nó. Chỗ nháp giữa mũi và thân giáo được đục lỗ, xỏ sợi thừng rất chắc, để lưỡi chẳng thể tuột khỏi thân.

Thế rồi, phường săn lên kế hoạch chia ra từng nhóm trinh sát, thầm lặng theo dõi để xác định sự có mặt của con vật mà tìm cách ứng phó.

Ông Nãi kể:  “thời khắc chúng hoành hành dữ dội nhất là khoảng 3 tháng cuối năm. Nói như vậy chúng ta cũng hiểu được phần nào sức khỏe phi thường của ông Nãi khi chống lại với bọn hổ dữ.

Hôm đó đúng phiên ông Nãi làm thám thính cho phường săn.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét