Thứ Ba, 15 tháng 10, 2013

Nadal: Không chỉ phá cách là “Vua đất nện” (Kỳ 45).

Nadal quán quân Roland Garros 2005 Đánh bại Federer ở bán kết, đối thủ của tôi trong trận chung kết là tay vợt người Argentina Mariano Puerta

Nadal: Không chỉ là “Vua đất nện” (Kỳ 45)

Puerta thi đấu tốt hơn tôi trong những trận đấu trước đó và tôi chưa làm chủ được những cảm xúc của bản thân trước những gì diễn ra và cả nỗi sợ hãi của mình.

“Dì không thể tin được,” sau này bà đã nói với tôi về Cảm xúc lúc điểm số cuối cùng kết thúc, “Dì đã thấy con ở đó, ngày một trưởng thành và trở thành nhà quán quân, và tự dưng trong tâm tưởng của dì nhớ lại cậu bé tiêu tụy gầy nhẳng mới 7 tuổi trở về nhà sau mỗi buổi tập ở Manacor.

Không có ai hoàn thiện cả, nếu không thì bạn chẳng phải là con người.

Puerta đã chơi cực tốt để giành thắng lợi 7-6 trong set 1 sau loạt tie-break (8-6).

Hai giải Grand Slam còn lại trong năm 2005, tôi đều bị loại sớm, ở vòng 2 Wimbledon (thua tay vợt người Luxembourg Gilles Muller) và vòng 3 US Open (thua tay vợt người Mỹ James Blake). Vẫn là sự thẳng cánh đến nhạt nhẽo, chú Toni nói với tôi rằng Puerta đã chơi tốt hơn, và buộc tôi phải di chuyển nhiều hơn anh ấy, và tôi đã may mắn giành những điểm số quyết định mà thôi.

Những tay vợt của Argentina cũng có nét giống Tây Ban Nha, đều là những chuyên gia đất nện. Chú Toni đã đúng. Đương nhiên thứ không thể thiếu là nguồn năng lượng để vượt qua trận chiến. Chú Toni khẳng định ngay lúc ấy – dù tôi không chắc có nhớ chính xác không – ngay trước khi chúng tôi trở về nhà để nghỉ ngơi trong ngày tiếp theo, bằng một bản ghi chú viết tay một danh sách những sơ sót của tôi trong cả trận đấu, nhắc tôi phải tu chỉnh nếu muốn có bất cứ cơ hội nào vô địch một lần nữa.

Họ có lịch sử để chứng minh. Và năm 2005 tôi đã lặp lại chu kỳ đó.

Nhưng tôi đã trở lại, xây dựng lối chơi phòng thủ cấp thiết để giành thắng lợi và giao hội cao độ hơn bất cứ lúc nào trong sự nghiệp. Không phải vì tôi dễ dàng thực hành tham vọng của mình. Roland Garros là phần thưởng của tôi nhưng cũng là của cả gia đình

Nadal: Không chỉ là “Vua đất nện” (Kỳ 45)

Những chuyên gia đánh giá tôi sau chức quán quân Roland Garros rằng tôi có thể một lần nữa đăng quang tại đây, nhưng sẽ chẳng bao giờ làm được điều tương tự ở ba giải Grand Slam còn lại, Wimbledon, US Open và Australian Open.

Tôi đã đấu tranh bền bỉ trong bao năm trời để có mặt tại đây. Nadal giành chức vô địch trước hết trên mặt sân cứng sau khi thắng Agassi tại Montreal Không cần phải nói, tất cả những điều này không nằm trong suy nghĩ của chú Toni, hay trong những lời nhắn gửi mà chú chuyển cho tôi sau đấy.

Tôi quán quân ở Canada, giải Montreal Masters (hoặc Rogers Cup), sau khi đánh bại Andre Agassi (6–3, 4–6, 6–2) trong trận chung kết. Tôi chiến đấu và chạy như thể mình đã thi đấu suốt hai ngày mà chẳng nghỉ ngơi. Nadal giành Grand Slam đầu tiên tại Roland Garros 2005 Trong khoảng thời gian 6 tháng, tôi leo qua ba đỉnh núi, và mỗi lúc một cao hơn.

Khi tôi đã có cảm giác vô địch ở một giải đấu danh ví thế này, nghĩa là sẽ không còn quá nhiều sức ép để làm lại một lần nữa. Cảm xúc lúc đó thật khó thể hiện. Nadal vượt qua Agassi 6–3, 4–6, 6–2 trong trận chung kết tại Rogers Cup 2005 Nada đánh bại Ljubicic 3–6, 2–6, 6–3, 6–4, 7–6(7–3) trong trận chung kết Madrid Masters 2005 Nadal trải qua giai đoạn chấn thương nghiêm trọng sau những giải đấu liên tục , mời bạn đọc đón đọc phần tiếp theo vào 17h thứ Sáu 18/10.

Ngay lúc ấy, sau danh hiệu ở Roland Garros, ý tưởng trong tâm trí là ngày nào đó tôi sẽ chinh phục Wimbledon.

Tôi giành những điểm số mấu chốt và chiến thắng liên tục trong 3 set còn lại với tỷ số 6–3, 6–1, 7–5. ” Tôi cũng có những suy nghĩ hao hao. Dù vậy tôi chỉ nghĩ tới trận đấu và những cảm thấy mình không được dừng lại. Những thất bại đưa tôi trở lại mặt đất và mang tôi trở lại với công việc bộn bề phía trước, để tránh không phải là một cái tên nữa ghi danh vào lịch sử Grand Slam, là tay vợt người Tây Ban Nha không có khả năng thích nghi với mọi mặt sân, nếu không phải là sân đất nện.

Davis Cup, danh hiệu lớn trước tiên ở Monte-Carlo và bây giờ là đỉnh cao nhất, Grand Slam trước tiên tại Roland Garros

Nadal: Không chỉ là “Vua đất nện” (Kỳ 45)

Mục tiêu giành một Grand Slam như một gánh nặng đè trên vai tôi. Không cần suy nghĩ, điều đầu tiên tôi làm sau khi bắt tay với Puerta là lao vào đám đông và trèo lên khán đài để ôm lấy mọi người trong gia đình, chú Toni là người trước hết. Chốc lát khi chiến thắng tôi quay lại nhìn từng thành viên trong gia đình, thấy bác mẹ tôi ôm nhau, các chú thì hò la, và tôi tức tốc hiểu rằng, sau bao năm tháng tập dượt gian khổ, thắng lợi này không chỉ dành cho mình tôi.

Tôi nghĩ tới chiến thắng để xua tan đi những mỏi mệt, để chuyển tất tật về phía Puerta. Nhưng tâm khảm tôi lúc nào cũng là hình ảnh của gia đình và hơn bao giờ hết, tôi hiểu ngày hôm đó, dù mình có cố bao nhiêu thì cũng không thể giành thắng lợi nếu chỉ có một mình.

Tôi cảm thấy nhẹ nhàng. Và bây giờ là món quà cho tuốt tuột. Nhưng tôi mới 19 tuổi và cả mai sau ở phía trước, trong mùa giải ngoạn mục đầu tiên trong sự nghiệp. Giải Madrid như một bước ngoặt đáng khích lệ mãnh liệt rằng tôi có đủ khả năng thích ứng cho mọi mặt sân. Mẹ đỡ đầu Marilen ở đó và bật khóc.

Chúng tôi có nhà vô địch người Tây Ban Nha ở Roland Garros trong hai thập kỷ gần nhất nhưng không có ai giành chiến thắng ở những giải Grand Slam khác. Tôi đang nếm trải thắng lợi trên đỉnh cao nhất, tôi đã muốn như vậy và còn muốn nhiều hơn nữa. Trong trận chung kết, tôi lật tình thế sau khi thua hai set đầu tiên trước một tay vợt có cú giao bóng cực mạnh, Ivan Ljubicic của Croatia, trong trận đấu mà tôi thi đấu như thể đang đứng trên sân đất nện.

Và sau đó cuối năm, tôi vô địch ở Madrid, một trong những mặt sân thách thức nhất với lối chơi của tôi: Sân cứng trong nhà.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét