Mr Đàm có cái lý của Mr Đàm và ông Nguyễn Ánh 9 có cái cơ sở của ông Ánh 9
Giọng ca không quá hoặc yếu điểm đã được Mr Đàm chuyển thành lợi điểm: giới trẻ yên tâm mình có thể “hát cùng thần tượng” mà không bị phô.
Còn đám thanh niên thì cứ hoan hô người được bảo là thần tượng kẻo sợ bị chê không biết gì. Được cái, ai là quân tử, ai là ngụy quân tử không cần Mr Đàm đến gặp Nguyễn Ánh 9 thì ai ai cũng rõ. Mà theo cái đó thì quả tình chẳng thể biết được trong cuộc tranh luận này, ai là tiền tiến, ai thì đậm đà bản sắc dân tộc.
Vậy là chúng ta đã chứng kiện cuộc tranh biện bất thần và hy hữu về âm nhạc. Nhưng không có ca sĩ nào hát dòng nhạc đó ở những chốn đàng hoàng cả: vì ngại đó là thứ nhạc của “chế độ cũ” từng bị lên án gay gắt cũng có, và vì tự ti đó là dòng nhạc không trải qua cũng có.
Cứ như là câu chuyện lừng danh của Andersen về bộ quần áo mỹ miều của hoàng đế thực ra chỉ là cái sự.
Còn ông Ánh 9 lại nói toẹt ra là trình độ thế ngày xưa ở Sài Gòn chỉ có thể đi hát lót tại các phòng trà. Bằng nhận xét của mình, ông đã chỉ ra những yếu điểm chuyên môn của nhiều ngôi sao âm nhạc lúc này mà cơ bản nhất là sự không được đào tạo bài bản và không có sự rèn luyện khắc nghiệt của môi trường. Và nhất là, Mr Đàm biết PR cho bản thân với giới trẻ: mình là sao, rất giàu nhưng lại là chỗ thân mật, có thể thảo luận facebook cùng fan mến mộ
Tự nhiên, nền công nghiệp hát xướng, biểu diễn nước nhà đang yên bình bỗng nổi sóng: nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 đụng đầu với “ông hoàng” nhạc gì đó, được báo lá cải gọi thế, tên Đàm Vĩnh Hưng. Còn gì nữa về ông Nguyễn Ánh 9? Một hình tượng đẹp, nhưng xem ra không hợp thời trong nền âm nhạc mỳ ăn liền lúc này. Cứ như là nhu cầu có thật đã bị kìm hãm từ lâu, nay mới được cất lên tiếng lòng.
Truyền thông cũng chỉ thấy nói về lộ hàng, việc mua sắm hàng hiệu của mấy anh chị đó chứ nào có thấy nói gì về giọng hát hay hay dở, kỹ thuật hát đúng hay hỏng ở chỗ nào đâu. Hẳn nhiên! Nhưng sâu xa nhất là sự không ăn nhập của ông với quan niệm về âm nhạc và đào tạo âm nhạc đang ngự trị trong tầng lớp bây chừ. Ở phía ngược lại là Nguyễn Ánh 9, người đã sáng tác ra nhiều ca khúc Bolero ám ảnh lòng người.
Chúng ta hãy thử nhìn sâu vào từng chi tiết bên trong cuộc tranh biện này. Giọng ca của anh có thể không thật hay và kỹ thuật có thể không thật chuẩn, nhưng ngoại hình hợp với cách mà giới trẻ mường tượng về những người hát loại nhạc này: ẻo lả vừa phải, hơi bụi và ăn mặc thì hiện đại thôi rồi.
Đầu tiên là ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng. Lại càng không biết ai là ông hoàng thật, ai là ông hoàng của sự huyền hoặc mà thôi. Và cũng là những suy tư về việc sẽ ra sao cho nền âm nhạc Việt mà chúng ta yêu mến. Còn ông nguyễn Ánh 9 thì có lời xin lỗi những người, mà với nhận xét của ông, có thể làm họ buồn
Rất nhiều nhân tố ngoài âm nhạc làm nên “ông hoàng” tự phong Đàm Vĩnh Hưng. Hoàng đế cởi truồng. Vậy thì Mr Đàm sẽ hát và đưa dòng nhạc đó lên những chỗ qua.
Anh cũng thấy ngay là những bài hát mới được làm ra hiện thời ít bài hay, phần nhạc trong đó đã ít mà ca từ cũng chẳng mấy mượt mà. Đình nào đám nấy, các cụ nói không sai. Như thế thôi, tuyệt nhiên không có chỉ bảo cụ thể kèm theo. Các kỹ thuật âm thanh, ánh sáng, dàn dựng mới trên sàn diễn cũng được tận dụng tối đa làm ham mê thế hệ trẻ.
Không dám lạm bàn về âm nhạc, cũng không dám lạm bàn về việc ai đúng, ai sai, ai hay, ai dở? Ở đây chỉ muốn cố hiểu tại sao lại có vụ va trời đất này. Quá nhiều nguyên tố âm nhạc để làm nên tăm tiếng Nguyễn Ánh 9. Đùng một cái ông Ánh 9, người nhạc sĩ già, tác giả của nhiều bài có tiếng thời Sài Gòn chưa đổi tên, sau những thăng trầm của cuộc tang hải đổi thay thời thế đi làm nghề gõ đàn rong trong các phòng trà, lại lên tiếng phẩm bình về giọng ca và cách hát của mấy “ông hoàng, bà chúa” đó.
Trong khi cái định hướng về phát triển văn hóa: tiền tiến, thắm thiết bản sắc dân tộc lại chỉ được đưa ra.
Nhưng xem ra ông là người không hạp với công nghiệp giải trí nước nhà lúc này
Còn tại sao Mr Đàm lại được phép làm điều đó thì không ai biết. Một sự thật đắng cay bị một đứa trẻ thơ ngây phát hiện. Trong khi đó có một dòng nhạc khác, nhạc vàng theo cách gọi miền Bắc hoặc nhạc sến theo cách gọi miền Nam hoặc Bolero cho nó hiện đại, lại có cơ sơ xã hội vô cùng rộng lớn: thích hay không thì hầu như người Việt nào cũng biết vài câu và trong đời ít nhất cũng có đôi lần gặp cảnh ngang trái phải cất lên vài lời để tự yên ủi.
Tương lai có thể ông sẽ ăn nhập với dòng nhạc nào đó chăng? có nhẽ! Nhưng ngày nay, ông Nguyễn Ánh 9 khó có cơ sở xã hội cho những quan niệm sâu sắc của bản thân.
Nhưng quả thật là ngay lập tức Mr Đàm được hoan nghênh để trở nên ngôi sao chói sáng trên bầu trời ca nhạc giải trí nước nhà. Khởi đầu của Mr Đàm có lẽ cũng bình thường thôi: đi học hát với mấy bậc anh, chị để rồi có được chút ngón nghề, nhưng có nhẽ không nhiều lắm, vì sau này nhắc tới Hưng họ vẫn cứ chê ỏng, chê eo về kỹ thuật xướng ca.
Nhất là khi chúng ta thường thích đi tắt đón đầu trong khi sự học lại không có đường tắt. Nhất là khi công nghiệp giải trí và công nghệ lăng xê không cần đến chân giá trị, nhưng lại đạt đến trình độ “thượng thừa” như lúc này. Nên một màn ôm nhau dàn hòa của Mr Đàm với Nguyễn Ánh 9 đã diễn ra vì nó phải như thế mới đúng với thực trạng ca nhạc trình diễn nước nhà.
Có điều, chẳng mấy ai thấy rõ căn nguyên sâu xa của cuộc tranh cãi không phải là sự dị biệt giữa cá nhân chủ nghĩa hai nghệ sĩ, mà là hai định hướng về sự phát triển âm nhạc trình diễn nói riêng và sự cấp thiết phải phát triển văn hóa Việt Nam Mai sau như thế nào nói chung.
Cuộc bàn cãi đầy đủ nguyên tố hỷ - nộ- ái - ố như trong các vở diễn ngày xưa, được công nghệ truyền thông thổi lên những sự giật gân đã lâu không thấy
Như vậy đó, kể từ năm 1975 đến giờ, trong lòng xã hội chúng ta vẫn tồn tại những định hướng không giống nhau về phát triển nền ca nhạc cũng như văn hóa nước nhà.
Nhưng ông không rút lại nhận xét về thực chất của dòng nhạc đang là thời thượng của nước nhà. Còn sự dị biệt mà ông Nguyễn Ánh 9 muốn bình phục cho công chúng là cái cơ bản, nhưng lại vượt quá sự hiểu biết của nhiều người đương thời, nhất là những người không thuộc giới trẻ và cũng chỉ quen nghe một kiểu nhạc mà thôi. Ông được đào tạo nghiêm cẩn, hiểu thấu về âm nhạc cùng công việc của bản thân.
Tóm lại, anh là người của thời hiện nay, hát những điều tâm tư muôn thủa của con người ở mọi thời và tạo nên sự dị biệt mà giới trẻ mong chờ.
Một sự khác biệt với những gì đã tồn tại quá lâu trong âm nhạc của chúng ta được hồ hởi đón nhận như đó là sự dị biệt thật, trong âm nhạc, chứ không phải chỉ là sự dị biệt ảo, với sự giúp đỡ của công nghệ mới hơn.
Nhưng Mr Đàm còn làm được nhiều hơn thế. Cuộc “đấu khẩu” xem ra nảy lửa khi Mr Đàm gọi ông Nguyễn Ánh 9, người có lúc “ông hoàng” tự phong từng gọi là bố, là ngụy quân tử. Thế nên, Mr Đàm khi vào nghề thấy ngay là nếu hát những bài nhạc đỏ hay không đỏ, nhưng không phải nhạc sến mà các ca sĩ khác đang hát, những người ít nhiều được đào tạo bài bản hơn, thì cạnh tranh với họ là điều không thể.
Giới trẻ say mê, mà nhiều những người không trẻ cũng chấp thuận. Và có lẽ ông hạnh phúc vì cuộc đời mình thăng trầm như những hoàn cảnh mà các bài hát của ông đã cất tiếng tâm tư, để rồi rốt cục ông vẫn được làm người nghệ sĩ, lại được làm thuê việc chơi đàn mà ông yêu thích, và nhất là được sống cùng những người cần đến âm nhạc của ông.
Nhưng có điều ca sĩ này lại là người tuyệt giỏi năng có những cố vấn “bảo kê” tuyệt giỏi về nắm bắt nhu cầu xã hội và công nghệ lăng xê, làm hàng cũng như khả năng cải cách những dòng nhạc xưa cũ.
Còn trước mắt, sự khác biệt trông đợi mà Mr Đàm mang lại cho công chúng chỉ là tạm thời, không có căn cơ. Hóa ra có sự khác biệt sâu sắc về giá trị giữa hai bên với những đặc trưng khác nhau của từng lớp, nơi mà họ đã hình thành nên hoạt động nghề của mình.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét